Page 184 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 184

khi các Đoàn Hậu Giang I, Sông Hậu II của cần Thơ dựng các vở:
                 Trai hùng gái liệt, Gió bụi biên thùy, Tiếng hò Sông Hậu...
                 ông đều ưực tiếp xuồng hậu cứ của các đoàn để xem xét, uốh nắn.

                       Đạo diễn - NSND Huỳnh Nga kể lại:

                       Năm 1980, lúc ông đang dàn dựng vở Tìm lại cuộc đời chuẩn
                 bị cho Đoàn Sài Gòn II đi dự Hội Diễn sân khấu toàn quốc thì có
                 đoạn bị “bí”. Đó là đoạn Jắc-ly Hương (Diễn viên Ngọc Bích) thây
                 chồng cũ của mình là thượng sĩTrần Hùng (Diễn viên Giang Châu)
                 mặc áo rách nên định đi chợ mua vải về may áo mới cho chồng.
                  Khi Jắc-ly Hương về đến nơi thì Trần Hùng đã bị tên cố vân Mỹ
                 bắn chết. Soạn giả Hoàng Khâm (Một trong 3 đồng tác giả với
                  soạn giả Điêu Huyền trong vở diễn) có viết 3 câu vọng cổ rát hay
                  cho Jắc-ly Hương ca ở đoạn này. Nhưng khi dàn dựng, đạo diễn
                  Huỳnh Nga cho rằng ca vọng cổ ở đây không phù hợp. Ông cắt bỏ
                  3 câu vọng cổ nhưng chưa tìm ra cách xử lý tình huống này như thế
                  nào cho thật hay. Lúc đó có mặt soạn giả Điêu Huyền, ông đã
                  nhanh trí, sáng tạo tình huông này như sau:
                       Khi nhìn thây Jắc-ly Hương đang cầm xâp vải (xấp vải của
                 một chị công nhân trong đoàn vừa mơi mua được theo chế
                 độ phân phối), soạn giả Điêu Huyền nói: “Xé đi con, xé đi rồi ngâm:
                 Anh Hùng ơi! xấp vải em mua cho anh chưa may thành áo, nay
                 đã hóa thành vải liệm! Mảnh gói ghém thi hài đơn lạnh, mảnh
                 chít mái đầu quả phụ cô đơn...” Đạo diễn Huỳnh Nga cho rằng
                 đây là một chi tiết rất “đắt”, rất cải lương, đáng để cho ông học tập
                 suốt đời. Cái giá phải trả cho bài học này, theo sự hài hước của
                 đạo diễn Huỳnh Nga là soạn giả Điêu Huyền phải tìm cách mua
                 xấp vải khác về “đền” cho chị công nhân.

                 182
   179   180   181   182   183   184   185   186   187   188   189