Page 189 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 189
chiều bông mận rụng trắng xuống ao vườn" trong Giông tố đêm Thu,
những dòng sông có “tiếng bìm bịp kêu con nước lớn, ròng"
trong Tiếng Hò sông Hậu...
Quê hương không chỉ là nơi mỗi người sinh ra, lớn lên
thành người mà còn là chốn yên bình để quay về sau những ngày
tháng bôn ba, thậm chí lỗi lầm ưong cuộc đời. Trung, Hiếu hai nam,
nữ chiến sĩ biệt động đang sông trong hang ổ của kẻ thù ở Sài Gòn
vẫn nhớ về buổi chia tay thơ mộng bên bến sông quê (Khách sạn
Hào Hoa). Jắc-ly Hương, đại úy Huy Bình, hai chị em lầm lỡ, sa chân,
có lúc cũng muôn Tìm lại cuộc đời bằng cách quay về làng quê
thân thuộc ở Thạnh Phú, Bến Tre...
Yêu quê hương đâ't nước, nên ông rất căm ghét những kẻ
xâm lược và những tên tay sai cho chúng. Đó là những tên mặt
người nhưng dạ thú, hết sức gian xảo và trơ trẽn. Có thể điểm mặt
chúng qua các đại diện như tên tướng giặc Trương Tu hám gái,
khoe khoang, một tên Mã Quí giả làm chủ quán để thực hiện
âm mưu nội gián trong Vượt sơn khê. Tên cố vân Mỹ cướp vợ của
người lính “đồng minh” với mình, rồi mượn tay người em vợ giết
luôn anh ta để chia rẽ tình chị em ruột thịt. Những tên tay sai
“nịnh trên, nạt dưới”, “cái đầu đầy ma men”, sẩn sàng “lãnh lịnh
giết người” như đại úy Gian Thành Giảo trong Tìm lại cuộc đời,
thiếu tá Bùng Binh Biền trong Khách sạn Hào Hoa...
Yêu quê hương đất nước nên nhiều nhân vật, bất kể thành phần,
giai cấp trong tác phẩm của soạn giả Điêu Huyền đều có những
hành động yêu nước, chống lại kẻ ngoại xâm. Họ là những
người thuộc đồng bào dân tộc thiểu sô' như cha con ông Sơn Bá,
Sơn Tùng (Gió bụi biên thùy), những người vô danh như cô lái đò
187

