Page 272 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 272
vọng cổ mang tính hài, đả kích sự that bại của thầy trò Mỹ - ngụy
trong việc thực hiện âm mưu bình định. Xin trích 3 câu vọng cổ
để dẫn chứng:
Móc ca: Thôi! Thôi! Thôi!
Vọng cô’:
Mạnh cái cóc khô gì mà không bình định nổi miền Tây, kế
hoạch u Minh cũng cam đành thất bại chua cay. Thiệt là ước vọng
của Huê Kỳ như chuông treo sợi tóc, (Khóc hu hu hu).
Moi ca: 1. Dạ! Dạ! xin thầy đừng than đừng khóc, Huê Kỳ
xuống dốc như chuông treo sợi tóc, để con ráng buộc thêm sợi
dây mục cho... thầy...
Quốc gia nầy còn hữu hiệu thì thầy đừng sợ mất mặt Huê Kỳ...
rồi thầy lo, thầy rầu, thầy sầu, thầy khổ, thầy đau đầu khó chữa,
thầy mắc kẹt trong cái vòng lẩn quẩn loanh quanh, thì ai lại
dẫn con ra khỏi con đường hầm âm u tâm tối...
Móc nói: Tao không rầu sao được, một chánh phủ toàn là
lũ nhãi nhép, bất tài, thua thất đến nơi còn lục đục tranh ăn,
một quân đội toàn là lũ chó săn, chỉ biết đánh hơi đô la, đàn bà
con gái, thì làm sao mạnh được hả trời?
Moi ca: 2. Dạ! cũng tại thầy tính sai con toán, thầy mới
bán con trâu, thầy tính nuốt gọn miền Nam mới đề ra kê hoạch
bình định 18 tháng mà vẫn còn lâu. Rồi hôm nay bình định “cấp tốc”
mà làm sao mau được hỡi thầy?... Chiến tranh “đặc biệt” không thắng,
thầy mới ồ ạt đưa 500 ngàn quân Mỹ lên mảnh đất nhỏ bé này...
270

