Page 275 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 275

Lối:
                       Trong một hôm con thây mình ra Bắc

                       Quỳ dưới chân chiếc hòm kính pha lê
                       Và cuối xuống hôn vào đôi dép Bác
                       Con lặng im mà nước mắt dầm dề
                1.  Bác ơi, Bác đang ngủ con về không dám khóc. Sợ hồn
          thiêng Người bận lúc lên đường... Sợ lay động cõi linh hồn dân tộc,
          ở bên trong giấc ngủ thần kỳ. Giờ vĩnh biệt, Bác nghĩ gì. Thưa Bác,
          mà nếp nhăn trên vầng trán mênh mông, mà nước da sắc mặt vẫn
          tươi hồng. Chòm râu bạc vẻ hiền từ phúc hậu. Trái tim lớn còn đập
          nhịp bền lâu và ánh sáng vinh quang vẫn ngời trong khóe mắt...

               6. Bác ơi, Bác đi rồi, em bé chạy ra đường kêu khóc. Người
          lớn trong nhà nuốt nước mắt rơi. Ôi nức nở cả hai miền dân tộc.
          Vạch đất trời kêu mãi Bác Hồ ơi!!
                     Đây miền Tây như đứa con trai út

                     Vâng lời cha đánh giặc cuối trời
                     Mấy mươi năm trông cha mòn con mắt
                     Bỗng nghe tin Người đã qua đời...
                     Chúng con nguyện giết thêm nhiều giặc
                     Vũ khí nào hơn Di chúc của Người

                     Từ mũi đất, con hướng về phương Bắc
                     Thấy Bác Hồ cười trong giấc ngủ trầm tư...
               Trên đây chỉ phân tích và một sô' nhận xét vài tác phẩm
          tiêu biểu của Chí Sinh mang tính chiến đấu, tính nhân văn,


                                                                 273
   270   271   272   273   274   275   276   277   278   279   280