Page 274 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 274
Ví dụ, câu 6 của bài vọng cổ Hoa Phượng đỏ:
“lầy Đô ơi! Hãy ôm vào lòng người con yêu quý và hôn lên
vầng trán của người con gái sáng tợ vì sao, vuốt mái tóc huyền để
nghe rung điệu nhạc, lời thơ trầm hùng u uất, hòa với bản trường ca
của dân tộc đang thúc giục muôn tim.
Nguyễn Việt Hồng ơi! Em đã mở rồi ngàn kíp nổ nghìn cân
đánh ngay vào sào huyệt giặc, và sẽ nổ tung sụp đổ hang ổ cuối cùng...
Để mai này Cần Thơ vào hè rỢp trời hoa phượng đỏ
Tên của em sẽ sáng trên mái trường, nóc phô'
Vì em đã về - mở cửa tương lai!”.
Năm 1969, Bác Hồ đã về cõi vĩnh hằng, nhân dân cần Thơ
cũng như nhân dân cả nước đau buồn thương tiếc vô hạn và để
tang vị cha già của dân tộc Việt Nam. Mặc dù bom đạn, càn quét
đánh phá ác liệt của kẻ thù, nhưng nhân dân xã Lương Tâm,
huyện Long Mỹ vẫn lập đền thờ Bác và bảo vệ cho đến ngày
miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Trong nỗi đau chung của dân tộc, có nỗi đau riêng sâu lắng
trong trái tim của người văn nghệ sĩ, soạn giả Chí Sinh xúc động
đã sáng tác bài vọng cổ Giấc ngủ trầm tư phỏng theo thơ Nguyễn Bá
để tỏ rõ tấm lòng mình đối với Bác Hồ kính yêu. Ông thức suốt
những đêm dài dể hồn minh hòa vào 6 câu vọng cổ này. Bài vọng cổ
Giấc ngủ trầm tưâược Lệ Hoa, diễn viên Đoàn Văn công cần Thơ
thể hiện rất thành công, mọi người nghe đều xúc động đến rơi
nước mắt, thương mến và ghi nhớ công ơn trời biển của Bác. Xin trích
câu 1 và câu 6 của bài vọng cổ mang ý nghĩa lịch sử sâu sắc này:
272

