Page 273 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 273

rồi thầy mới diễu võ dương oai hùng hùng hổ hổ, thầy còn lôi cổ
           mấy nước chư hầu toan tính cùng nhau ăn tươi nuốt sống, mấy ông
           Việt Cộng trong một mùa khô, nhưng thầy đâu có ngờ trứng mà
           đem chọi với đá, thầy thua quá xá nên bày mưu sắp kế tính
           chuyện rút quân...
                Móc nói: Thôi! Thôi! Thôi! Thầy rút quân ra đâu phải là thua
           Việt Cộng mà vì quân đội Việt Nam Cộng hòa mạnh lên rồi đó,
           mầy biết không mậy? (cười).

                Moi ca: Dạ hiểu! Vì con nói láo, thầy cũng nói láo theo con
           luôn chớ mạnh sao nổi, khi 2 người đánh 1 người mà còn dập đầu
           vỡ trán nhăn răng. Bây giờ “Việt Nam hóa chiến tranh" thầy rút
           quân ra hết thì thân con chắc chết non trong trứng, bình định cấp
           tốc coi cái vỏ thì cứng, chớ cái ruột nó rung rinh rệu rã, rối ren rồi,
           càng căng quân ra mỏng thì càng xơi nặng đòn Việt Nam hóa
           chiến tranh thầy thấy thua rồi, thầy mới đưa đầu con cho Việt cộng
           họ dọi, để thầy yên phận thầy. Bây giở nát bét như vầy, nên hư
           cũng tại Huê Kỳ mà thôi, chìm xuồng thầy đã chết trôi, thầy biểu
           con lội, con bơi một mình...
                Ngoài các tác phẩm trên, Chí Sinh còn sáng tác một số bài
           vọng cổ hay trong kháng chiến chống Mỹ.

                 Năm 1968, chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy
           Tết Mậu Thân 1968, ông viết bài vọng cổ Đường về thành phố
           được nhân dân trong tỉnh hoan nghênh. Khi Nguyễn Việt Hồng,
           một nữ chiến sĩ biệt động trẻ của cần Thơ hy sinh anh dũng,
           ông xúc động thương tiếc, viết 6 câu vọng cổ Hoa Phượng đỏ còn
           để lại ưong lòng người dân cần Thơ.


                                                                  271
   268   269   270   271   272   273   274   275   276   277   278