Page 214 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 214

ngôn ngữ chuẩn mực. Tính “mẫu mực” còn thể hiện trong các
              tác phẩm của ông qua cách xử lý các bài bản cổ nhạc, cách
              diễn đạt tâm lý, cách tổ chức các xung đột kịch và cách xử lý
              tình huống.
                    Nội dung lớn, xuyên suôi trong các tác phẩm của ông là
               lòng yêu nước, thương dân, đấu tranh giữ gìn bản sắc văn hóa của
              dân tộc, đâ'u tranh cho cái thiện, cho sự công bằng, mong muốn
               cuộc sông ngày càng tốt đẹp, hạnh phúc hơn.

                    Bên cạnh nội dung sâu sắc, đề tài kịch bản của soạn giả
               Điêu Huyền cũng rất phong phú, đa dạng về thể loại: dã sử,
               nông thôn - nông dân, đô thị... Nhưng điển hình nhất là hình ảnh
               ng’ười nông dân ỏ nông thôn Nam bộ dưới chế độ thực dân -
               phong kiến.

                    Đề tài dã sử chiếm đa số trong sự nghiệp sáng tác của
               soạn giả Điêu Huyền, có thể nói đó là sở trường của ông. “Mượn xưa
               để nói nay”, đó là một cách khôn khéo để tránh sự kiểm duyệt,
               tránh va chạm đến những vấn đề thời sự đang diễn ra. Tuy nhiên
               qua các vở: Mười năm gian khổ, Gió bụi biên thùy, Tiếng hò
               sông Hậu, soạn giả Điêu Huyền đã “mượn xưa để nói nay” thật
               đúng lúc, thật trùng khớp với hơi thở của xã hội. Mười năm gian khổ
               có sự tương đồng với cuộc kháng chiến chông thực dân Pháp
               chín năm gian khổ; Gió bụi biên thùy với tâm lý xã hội của người
              dân sau cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc; Tiếng hò sông Hậu
              với tình cảnh của người nông dân - nông thôn sau những năm chiến
               ưanh ác liệt với đế quốc Mỹ, phải lìa bỏ ruộng đồng, bị o ép, sông
              tạm bợ trong các khu đô thị...

              212
   209   210   211   212   213   214   215   216   217   218   219