Page 209 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 209

- “Những ngày vắng anh, em sợ cả bóng ai thoáng qua
            trước ngõ, sợ lính làng, tay sai chủ điền chặn tắt, đón ngang”
            (Lài ca, Câu 3)
                 Đáng kể là ngoài việc bô' trí các bài bản rất nhịp nhàng,
            hợp lý, soạn giả Điêu Huyền đã đưa vào cả một cảnh diễn Hò
            đôi đáp', một làn điệu dân ca đặc trưng của vùng sồng nưđc
            Hậu Giang. “Hò” là niềm vui trong lao động, “Hò” để trêu ghẹo,
            tỏ tình và “Hò” cũng để nói lên nỗi lòng của những kiếp đời
            nông dân nghèo, cô thế luôn khát vọng tới một ngày mai.
                 Nam: “Hò ơ... Trai khôn tìm vợ chợ đông. Gái khôn tìm chồng
            giữa chốn ba quăn. Có tuyết sương mới hả dạ bá tùng... Có ra trận
            mạc... Có ra trận mạc mới biết anh hùng là ai?”.

                 Nữ: “Hò ơ... ai đó nói đến anh hùng chắc rành thông sách sử.
            Em xin hỏi thử, nhờ người quân tử giải phân:
                 Hò ơ...Vậy chớ tướng nào đuổi được giặc Ấn? Vua nào
            dựng nước xây thành cổ Loa?
                 Vua nào đuổi giặc đường xa, Đống Đa một trận chói lòa
            sử xanh?

                 Ai mà đáp được cho rành. Em xin bái phục dạ đành trao duyên ”.

                 Qua cảnh diễn hò đốì đáp với những câu hò mang nội dung,
            ý nghĩa nêu trên, cho thấy sự tài tình của soạn giả Điêu Huyền
            trong việc đưa khá nhiều câu “Hò” lên sân khấu cải lương.
            Như ta biết, “Hò” là một loại hình nghệ thuật “rề rà”; ca cải lương
            cũng “rề rà”. Thế nhưng, ở đây đã có sự hòa quyện khá chặt chẽ,
            làm cho không khí sân khấu không nhàm chán. Ông không viết lời

                                                                   207
   204   205   206   207   208   209   210   211   212   213   214