Page 109 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 109

tuồng Châu Trần phải nghĩa vào năm 1922. Bảy Nhiêu ưong vai
          Châu Bá Hòa đã ca mùi mẫn:

                             Từ ngày đi ứng thí
                             Tình đã có trót mấy trăng


               Trong khi đó, sách Nghệ thuật cải lương, của Trương Bỉnh lòng
          nêu: ông Nguyễn Trọng Quyền đưa bài Dạ cổ hoài lang đầu tiên
          lên sân khấu, trong vở Bội phu quả báo (tiền thân vở Tối độc phụ
          nhãn tâm của Phạm Công Bình) với lời ca của Lý Ngọc Thơ:
                             Nhĩn rày, kia khe đá
                             Phần số khiến có đau phiền

               Thời đó, bài Dạ cổ hoài lang cứ hát một mạch hết 20 câu,
          trọn bài chứ không chia lóp như bây giờ. Tuy nhiên, do giai điệu lạ
          khác xa với những bài bản cải lương ở điệu Xuân, Ai, Bắc, Oán
          trước đây nên khán, thính giả râì mến thích. Lúc này, trong tuồng
          tích của Tập ích Ban dù mới, cũ cũng đều được ông Mộc Quán -
          Nguyễn Trọng Quyền bổ sung bài hát này. Đào, kép gánh Tập ích
          Ban đều biết ca Dạ cổ hoài lang do Bảy Nhiêu truyền dạy.

                Gánh Tạp ích Ban với bài Dạ cổ hoài lang, nức tiếng ở miền
          Hậu Giang, diễn ở đâu cũng hôt bạc, một phần nhờ bài hát này.
          Thây vậy, nhiều gánh lớn ở Sài Gòn, lục tỉnh đều đến rước Bảy Nhiêu,
          nhờ ông truyền dạy cho bài Dạ cổ bằng sự đãi ngộ xứng đáng.

               Bảy Nhiêu, trở thành ông “thầy dạy bài Dạ cổ...” chỉ vài
          năm sau, hầu hết các gánh hát ở Nam kỳ, rồi cả Trung, Bắc đều
          sử dụng bài Dạ cổ hoài lang trong các tuồng tích. Từ đó, dần dần
          bài hát trở thành bài “Vọng cổ vua” trên sân khấu cải lương,

                                                                    107
   104   105   106   107   108   109   110   111   112   113   114