Page 111 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 111

từng điệu bộ, từng cái rơi bút, từng việc tràn nước mắt, cắn răn để
          phê chiếu tử hình người yêu. Bao ngày tập luyện, bao nhiêu công
          tìm cái đặc sắc, tinh hoa hơn một năm, tôi mới thu thập được cái
          màu sắc uyển chuyển ấy là tự mình phải tập lấy một lối “xuất hồn,
          nhập thần" Nghĩa là đặt Tống Nhơn Tôn ở sân khấu, mà kép
          Bảy Nhiêu là cái hồn xuất ra để coi chừng Tống Nhơn Tôn. Một nghĩa
          nữa là nước mắt của Tống Nhơn Tôn, khóc với Bàng Quý Phi,
          chứ không phải nước mắt của kép Bảy Nhiêu khóc với đào Năm Phỉ...".
                Cùng với các tuồng Phụng Nghi Đình, Tứ đổ tường - vở
          Xử án Bàng Quý Phi với những tài năng xuất chúng như: Năm Phỉ,
          Bảy Nhiêu, Tám Danh đã đưa gánh Phước Cương lên hàng
          đại ban, đứng đầu trong ngành sân khấu cải lương thời đó.
          Tiếng vang đến nỗi chính phủ thuộc địa phải cử đi diễn ở cuộc
          đấu xảo tại Paris năm 1931.
                Một chứng nhân, từng xem vở xử án Bàng Quý Phi ở Pháp,
          kể lại trong tập hồi ký của mình:
                “Đăc biệt, là vở Xử án Bàng Quý Phi tôi còn nhớ rõ như
          thế này: Năm Phỉ với giọng ca hấp dẫn lạ thường, xõa tóc van xin
          chồng là ông vua trẻ người, phê phán án tử. Vua Tống Nhơn Tôn
          do Bảy Nhiêu đóng rất uy nghi đúng điệu.
                Trong bối cảnh ấy, vở hát làm mủi lòng hầu hêt khán giả
           Tây, đầm ngồi xem im thin thít, rút khăn tay ra thấm nước mắt.
          Một vài cô đầm trẻ đẹp, không biết có hiểu rõ côt truyện lắm
          không cũng tỏ ra xúc động, nức nở khóc. Các cô ấy, các bà ấy đã
           khóc đúng vào phút cuối của đoạn kết, khi cô Năm Phỉ quỳ khóc
           dưới đầu gối vua, và đôi mắt thảm sầu nhìn lên, chan hòa ngân lệ.
           Van xin vua rủ lòng thương, ngừng phê án. Còn Tống Nhơn Tôn

                                                                    109
   106   107   108   109   110   111   112   113   114   115   116