Page 107 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 107
Lối ca “Tứ đại oán pha xuân” mà Bảy Nhiêu rút ra được là từ
giọng oán, người ca cho “pha, chế” vô chất “xuân” với giọng lợ, rồi
uốn giọng... (tươi tắn, buồn nhẹ) của các bản Nam xuân, Nam ai,
Nam đảo. Khi đem châ't xuân vô bài còn phải tùy theo trường hợp,
tùy theo người nghe. Đây cũng là cách mà người diễn viên làm cho
khán, thính giả bất ngờ, lạ tai, trở lại với sân khấu khi đang phải
nghe một hồi tứ đại oán theo tính chất cổ điển, quá dài, dễ ngán.
Vận dụng, tập luyện thành công - giọng ca Tứ đại oán
pha xuân ở lớp Châu Bá Hòa ôm mộ cha than khóc, trong vở
Châu Trần phải nghĩa, tài năng của Bảy Nhiêu vụt sáng, thành
một ngôi sao cải lương, một kép ca “oán pha xuân” lừng danh
khắp Nam kỳ lục tỉnh. Ngay cả khi lưu diễn sang Campuchia,
khán giả cũng hết sức tán thưởng lối ca Tứ đại oán pha xuân, như
ngày nay người ta mê vọng cổ. vở Châu Trần phải nghĩa khi hát ở
Cần Thơ, tái diễn đến 5 lần mà khán giả vẫn còn xem. Cũng từ
thành công này, Bảy Nhiêu nghiễm nhiên khẳng định là kép nhứt
gánh Tập ích Ban, góp phần dưa gánh này lên hàng “đại ban” ngang
hàng với 4 gánh lớn của Nam kỳ lục tình lúc bấy giờ. Nghệ sĩ Bảy Nhiêu
đã góp phần cùng soạn giả Mộc Quán - Nguyễn Trọng Quyền đưa
bài “Dạ cổ hoài lang” lên sân khấu cải lương. Đây là một dâu ấn,
một sự kiện mang tính lịch sử, một sự cống hiến to lớn mà đời đi hát
của nghệ sĩ Bảy Nhiêu đã gặt hái. Theo hồi ký của Bảy Nhiêu:
Dạo ấy, khoảng năm 1922 khi ghe hát Tập ích Ban vừa cập vào
cầu sắt, bến chợ Bạc Liêu, bỗng đâu ông nghe văng vẳng giọng ca
là lạ. Không phải điệu Bắc, Oán, Xuân, Ai hay Văn thiên tường.
Bài ca chỉ nghe hơi buồn buồn...
105

