Page 206 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 206
Để rồi chịu không thấu sự áp bức, họ lại dõng dạc đốì đầu
với cường quyền, qua lời nói như những tiếng thét căm hờn:
"Chơn: Máu sẽ đổ tuôn trên đống lúa vàng bốn mạng;
Thằng nào dám xúc ngang, mác ngã, nó ngã theo”.
Ở lớp thể hiện cuộc gặp gỡ của mẹ con Dì Tư Hậu và Chơn,
sau khi anh vượt ngục càng thắm thìa tình mẹ - con sâu sắc:
“Chơn: Má ơi! Con bất hiếu để cho má bơ vơ, cô quả, không
ai đắp lạnh đêm Đông, quạt nồng nắng Hạ... ”
Với tình yêu đôi lứa của đôi “Chơn - Lài”, thì ngôn ngữ
văn chương đã miêu tả một cách ngọt ngào, nồng nàn xen lẫn chát
thi vị, đọc lên vừa nghe thương cảm, vừa thắm thìa sự cao đẹp của
một mối tình quê, nét đặc sắc của tính châ't cải lương. Họ chỉ
ước muốn ra Giêng còn dư chút đỉnh lúa để thực hiện một ước mơ
thật giản dị: “lợp lại mái nhà dột nát, làm đám cưới thật đơn sơ,
mua một cái mùng vải ta, sắm cho má một cái áo xuyến bà ba,
mua một cặp gối tai bèo để (Lài) thêu hai con thỏ ăn củ cải đỏ... ”
Cùng với ngôn ngữ văn chương của các nhân vật nêu trên,
lời ăn tiếng nói của anh nông dân Thừa đã góp phần cho không khí
sân khấu vui nhộn, sau một đợt xung đột gay gắt, giúp cho người
xem bớt đi “căng thẳng”. Nhân vật Thừa thể hiện cái chát hài
“châm biếm”, “móc lò”, “thách thức” đôi với những kẻ cường quyền
một cách thẳng thắn, khiến phía Hội Đồng Dư hết sức bực tức,
nhưng cũng phải ngậm “bồ hòn”. Không cần đếm xỉa đến việc
Hội đồng Dư ngồi trước mặt, Thừa cứ vô tư kể: “Ông nội tôi cũng
tên Dư. Ông Dư mà suốt dời không dư nổi, tía tôi Đủ mà không đủ
204

