Page 208 - TÁM DANH, BẢY NHIÊU, ĐIÊU THUYỂN, QUỐC THANH, CHÍ SINH
P. 208
hòng làm dịu đi sự căm phẫn và hòa hoãn vơi những người
nông dân bị chúng áp bức ưước đây, để đợi thời cơ.
Tòa Sang khi trốn chạy về đồn điền đã có thái độ:
“Tôi vốn không cố chấp việc đáng tiếc năm nào,
Dầu sao cũng tình nghĩa đồng bào,
Chem bị tù, tôi có lợi vì đâu,
Tôi chỉ mong cho chú Chem biết ăn năn, hối ngộ
Còn Hội đồng Dư thì xuống nước:
"Sang ơi! Thời thế đã đổi thay, cha con ta hết đường chống cự.
Hãy nộp súng cho chú Chơn, dĩ hòa vi quí là hơn”.
Với sự am hiểu và sử dụng khá thành thạo các bài bản
cải lương, soạn giả Điêu Huyền đã bô' trí gần như đủ hết các điệu
thức âm nhạc cải lương làm cho sân khấu ca kịch càng đậm đà
chất ca kịch. Đặc biệt, ông đã sử dụng bài vọng cổ một cách
nhuần nhuyễn, rất “ăn khớp” với yêu cầu thể hiện hoàn cảnh,
tình huống của câu chuyện như đoạn thể hiện tình mẹ con, tình yêu
đôi lứa...
Khi đôi lứa Chơn - Lài nói về những ưđc mơ, soạn giả
Điêu Huyền sử dụng bài Khô'c Hoàng Thiên - vui vẻ, phấn chấn,
nhưng khi họ gặp lại sau một thời gian xa cách ông lại sử dụng
bản Vọng cổ - kể lể, ưữ tình:
“Anh ơi, tay trong tay nhau em còn hoang mang bỡ ngõ,
tưởng chừng như đôi ta gặp gỡ nhau trong giấc mộng những đêm
nào” (Lài ca, Câu 1)
206

